Kaze Tachinu – Dấu ba chấm cho hồi kết của một sự nghiệp vĩ đại

“Không thể hiểu sao đất nước này lại nghèo đói như vậy.”

Đó là những dòng tâm sự của nhân vật chính Jirō Horikoshi khi chứng kiến cảnh hai đứa trẻ bồng bế nhau chờ bố mẹ về dưới ánh điện đường vàng vọt, đói khát nhưng quyết không nhận phần bánh mà anh sẻ chia. Lời tự vấn ấy dường như trở thành nguồn động lực cho hành trình xuyên suốt bộ phim của người kỹ sư, nghệ sĩ với đam mê rực cháy, với khát khao mãnh liệt làm hưng thịnh nước nhà như những gì anh hằng đau đáu qua công việc thiết kế máy bay. Đan xen trong đó, Miyazaki kể một câu chuyện tình đẹp mà đượm buồn giữa chàng kỹ sư trẻ với cô gái “hồng nhan bạc mệnh” Nahoko, đồng thời mở ra hình ảnh một đất nước Nhật Bản giữa hai cuộc chiến tranh nghèo nàn, lạc hậu, đói khổ, bệnh tật nhưng mỗi con người trong đó chưa bao giờ ngừng nỗ lực vươn lên, thoát khỏi sự tù túng.

windrisesposter1
Áp phích phim. Ảnh: Toho

Continue reading “Kaze Tachinu – Dấu ba chấm cho hồi kết của một sự nghiệp vĩ đại”

Rét

Co ro trong mấy lần áo dày bước ra đường, tôi nhìn lên và tự hỏi: “Bầu trời xám xịt kia sao mà vô tình đến thế?”. Chỉ đặc một màu tăm tối phủ kín những áng mây, thu hồi tất cả sắc tươi tắn nơi vầng dương ló dạng vừa xua tan màn sương đêm. Vài làn gió cắt qua khiến tôi rùng mình, hệt như con dao vô hình đâm xuyên từng thớ thịt, mang cái rét vào tận tủy xương.

Bao lâu nay đây vốn luôn là tiết trời yêu thích của tôi. Một buổi sớm rét mướt trên con đường ngỡ thân quen mà xa xôi, quạnh vắng đến lạ thường. Một buổi chiều giá lạnh bên tách cà phê ấm nóng cùng thứ âm nhạc phá cách của Bob Dylan, những thước phim mê hồn của Theo Angelopoulos hay vài câu chữ giản đơn mà khuấy động cả một góc sâu thẳm trong cõi lòng của Patrick Modiano… Một ngày mùa đông của năm trước, năm trước nữa và năm trước nữa nữa… Một ngày mùa đông chỉ đơn giản là sự đối nghịch vừa đủ với cái nắng hè ngột ngạt, oi bức, đem đến cho miền Bắc một khí hậu không lẫn vào đâu được.

Còn lạnh thế này…

s1740022
Ảnh: Google

Continue reading “Rét”

Vô đề

Đêm đông buốt lạnh kín bưng mành
Áo ấm len dày bận hai manh
Ly nước đen tuyền nghi ngút khói
Lớp bơ mịn sánh quyện vòng quanh
Đầu môi hun nóng hương mời gọi
Cuống họng xé cào vị đắng thanh
Run rẩy rùng mình lòng tự hỏi:
Nhâm nhi vài ngụm hết sao nhanh?

img_6144-002
Ảnh: Google

Tạo nên đồng cỏ…

Tạo nên đồng cỏ…

Tạo nên đồng cỏ mênh mang

Cần ngọn ba lá, ong vàng một đôi,

Một ong, một ngọn cỏ rồi

Thêm một chút nữa mộng vời phiêu diêu.

Nếu ong vàng chẳng bao nhiêu,

Mộng mơ cũng đủ nên nhiều đồng xanh.

(Dịch từ bài thơ To make a prairie của Emily Dickinson) 

Nguyên tác:

“To make a prairie it takes a clover and one bee,
One clover, and a bee.
And revery.
The revery alone will do,
If bees are few.”

Sand prairie at The Nature Conservancy's Platte River Prairies, Nebraska.
Ảnh: Chris Helzer

Spotlight – Bức chân dung sống động về dân làm báo

MV5BMjIyOTM5OTIzNV5BMl5BanBnXkFtZTgwMDkzODE2NjE@._V1__SX1219_SY862_
Ảnh: Imdb

Ngược dòng thời gian trở về năm 2001, khi mà internet chưa có sức ảnh hưởng lớn lao đến đời sống con người như bây giờ, khi mà báo giấy vẫn còn là một nguồn thông tin trọng yếu đem các sự kiện toàn cầu đến mọi nhà, tác phẩm điện ảnh của đạo diễn Tom McCarthy cho người xem một cái nhìn chân thực về những người làm báo. Continue reading “Spotlight – Bức chân dung sống động về dân làm báo”

Giáng sinh muộn

Năm nay trường thi học kỳ rõ muộn, thế là Giáng sinh của mình tưởng như đi toong. Cũng phải nói thêm đây là một ngày lễ rất đặc biệt với mình, dù cho ở Việt Nam nó không mang nặng tính truyền thống như các nước phương Tây. Trong ngày này mình thường không thích ra ngoài đi chơi cho lắm, mà thường ngồi nhà nghe nhạc, đọc sách, xem phim. Những bài ca Giáng sinh, những trang sách ố vàng hay những bộ phim tươi vui, truyền cảm hứng cho một năm mới nhiều hy vọng… là những giá trị tinh thần sưởi ấm trái tim mình hơn cả bao bước chân hòa vào dòng người xô bồ, náo nhiệt nơi các cửa hàng, khu vui chơi rực sáng ánh đèn trong đêm lễ thánh. Năm nay, những thứ đó một lần nữa lại trở thành vị cứu tinh cho con tim chai sạn của mình. Continue reading “Giáng sinh muộn”

Đội phó

ĐỘI PHÓ

Tám năm trời, anh – người hùng thầm lặng
Lúc cứu thua, khi bàn thắng, ba điểm
Có ai hay bao lần anh chấn thương
Vẫn trở lại lá chắn thép oai hùng.

Biết làm sao khi không đủ thể lực
Để mặn mà chốn khắc nghiệt – Ngoại hạng Anh
Người cũng phải chọn con đường: ra đi
Cho bao trái tim nhung nhớ nào nguôi.

Bao ông lớn gọi mời không ham
Cũng chẳng chọn đối đầu đồng đội cũ
Chỉ về nơi quê hương khởi nghiệp
Giữ trong mình những kỷ niệm Liverpool.

Xin nói lời tạm biệt, người đội phó thân yêu
Anh đi rồi nhưng sẽ mãi còn đó
Hình bóng một số Năm vĩ đại
Những đường nét xăm trổ nghệ thuật
Nơi pháo đài Anfield…

bwsdltbiyaa9gw6
Ảnh: Liverpool FC

 

Bố tôi và câu chuyện về cây kéo cũ

– Tôi: Bố ơi, bố có mấy cái kéo như thế này ạ?
– Bố: Một cái này thôi.
– Tôi: Từ trước đến giờ bố vẫn cắt tóc cho con bằng cái kéo này ạ?
– Bố: Ừ. Hôm nào bố mua thêm cái nữa. Mà mài đi là lại sắc như mới ấy mà.

da9c3d85786b4deb98edc27735ab2688
Ảnh: Google

Continue reading “Bố tôi và câu chuyện về cây kéo cũ”

35 năm ngày mất của John Lennon

“When the Music died.” (Khi Âm nhạc không còn)

Tựa đề ngắn gọn cho bài báo trang bìa trên tạp chí TIME số ra ngày 22 tháng 12 năm 1980 cùng với hình ảnh một người nghệ sĩ được vẽ bằng màu đã khiến cả nhân loại không khỏi bồi hồi, thổn thức. Bồi hồi bởi chỉ mới 14 ngày trước đó, thế giới đã mất đi một thần tượng, một người chồng, người cha, người nhạc sĩ, ca sĩ vô cùng vĩ đại. Thổn thức bởi hòa bình vừa mới được xác lập không lâu sau thất bại của Mỹ ở Việt Nam thì đã mất đi người bạn, người đồng chí lớn nhất của chính mình.

John-Lennon-Time-Magazine-D-483922
Trang bìa tạp chí TIME số ra ngày 22/12/1980. Ảnh: Google

Continue reading “35 năm ngày mất của John Lennon”

Mưa

MƯA

Một ngày đông mưa nhớ ngày hè

Lộp bộp, lộp bộp rơi từng hạt
Mưa đến rồi sao? Đến vội vàng…
Trời đen chớp lóe toan rạch nát
Tầng mây ì ùng sấm âm vang.

Hàng cây ngả nghiêng đôi cơn gió
Xào xạc tiếng lá cành đung đưa
Ào ào thác đổ tung bọt nước
Con đường trắng xóa một chiều mưa.

Bên ô cửa sổ lấm tấm nước
Nhìn quanh dòng người hối hả bước
Có chăng ai đó hiểu được mưa,
Hiểu được lòng tôi nhớ một người?

summer-rain
Ảnh: Google