Đôi lời về “Mr. Smith Goes to Washington”: ‘Nước Mỹ’ của Frank Capra

Khi Smith bước xuống chuyến tàu vừa đưa anh từ quê nhà tới Washington, D.C, ngước nhìn ra bên ngoài, “bất thình lình, nó ở đó, nó sừng sững trước mắt anh qua cửa ga”. Đó là Mái vòm Điện Capitol với vị Nữ thần tượng trưng cho Tự do ở trên nóc mà trước đây anh chỉ được biết đến qua tranh ảnh, sách vở. “Lớn như thật, rực rỡ dưới ánh sáng mặt trời bên ngoài”. “Và rồi anh cứ thế cất bước tới đó”, bước lên chiếc xe buýt đang đậu ngay ngoài cửa. Có lẽ anh “chưa từng xúc động đến thế trong đời”, trên mặt hiện rõ sự hớn hở, sung sướng như một đứa trẻ vừa vớ được kẹo. Chiếc xe đưa anh qua mọi ngả đường Washington, D.C, qua tòa nhà Trụ sở Tối cao Pháp viện Hoa Kỳ với dòng chữ nổi tiếng “Công lý bình đẳng theo luật pháp” (“Equal justice under law”), qua Tòa Bạch Ốc từng là nơi ở và làm việc của biết bao con người vĩ đại mà từng lời nói của họ anh đều đã nằm lòng, qua Tòa Quốc Hội nơi anh quyết định ghé vào tham quan. Chiếc Chuông Tự do ngân vang trên nền bản Tuyên ngôn Độc lập được máy quay cận cảnh ghi lại ba cụm từ bao đời nay đã ngự trị trong tiềm thức của người dân Mỹ: “quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”.
Anh tiếp tục chuyến tham quan của mình, thăm Tượng đài Washington sừng sững soi bóng xuống Hồ phản chiếu, thăm Đài tưởng niệm Iwo Jima, Đại lộ Hiến Pháp, Nghĩa trang quốc gia Arlington, … Tất cả lướt qua màn hình trên nền lá quốc kỳ Mỹ phấp phơi tung bay. Những cú cắt cảnh, chuyển cảnh mượt mà kết hợp với góc máy rộng đem lại vẻ choáng ngợp trước một Washington hoa lệ. Cuối cùng, Smith dừng chân tại Đài tưởng niệm Lincoln. Và Abraham Lincoln, “ông ấy ở đó, nhìn thẳng vào anh khi anh bước lên những bậc thang dẫn vào bên trong”. Ông “ngồi đó như thể đang đợi ai đó tới”. Phía xa xa là tấm văn bia khắc bài Diễn văn Gettysburg, nơi một cậu bé đang bập bẹ đánh vần từng câu của bài diễn văn cho một cụ già nghe.

Tại đây, Lincoln cuối cùng cũng được gặp con người mình vẫn đợi chờ sau bao năm trời, một người “cố gắng nhân rộng tư tưởng của ông”, một người “thấu hiểu công việc của ông và lao vào nó”: Ngài Smith vừa tới Washington.

Cũng chính tại đây, Frank Capra đã gạt đi được tất cả những do dự, hạ được toàn bộ quyết tâm để thực hiện nên một trong những bộ phim xuất sắc nhất lịch sử điện ảnh về đạo đức, lý tưởng, về giá trị của mỗi cá nhân, nền dân chủ và tự do.

Poster
Áp phích phim. Ảnh: IMDb

Continue reading “Đôi lời về “Mr. Smith Goes to Washington”: ‘Nước Mỹ’ của Frank Capra”

The Shop Around the Corner – Hơn cả một bộ phim Giáng sinh kinh điển

Mở đầu bài viết tưởng nhớ nữ minh tinh hồng nhan bạc mệnh Margaret Sullavan nhân 100 năm ngày sinh của bà trên The New Republic, nhà phê bình điện ảnh David Thompson đã viết:

Thỉnh thoảng, bạn gặp phải những người chưa từng xem “The Shop Around the Corner”. Những người như vậy cũng không có gì khác thường. Họ nói tiếng Anh, họ ăn vận, họ chải chuốt. Họ có thể đang dắt chó đi dạo hoặc đang tìm một ly vang nho đen trong một bữa tiệc, và họ nói: “Anh bảo phim nào cơ?” Họ thản nhiên trước việc không biết đến bộ phim, nhất là khi bạn cho họ biết nó đã ra đời được 71 năm và là phim đen trắng. Cũng có những người cho rằng những thứ như vậy vượt quá tầm hiểu biết hay mức lương công việc của họ, như nạn đói ở Đông Phi hay sự thoát khí mê-tan từ băng vĩnh cửu ở Siberia. Không sao cả, ổn thôi, vì chưa từng xem “The Shop Around the Corner” còn dễ cứu chữa hơn những vấn đề nêu trên.

Và ông kết thúc bài viết bằng câu:

Có những người lại hỏi: “Có phải Nora Ephron từng làm lại phim đấy, với… Meg Ryan không?” Tôi bảo họ: “Không.”

Bộ phim với sự tham gia của Meg Ryan mà Thompson nhắc đến là “You’ve Got Mail”, một phiên bản điện ảnh khác cũng dựa trên vở kịch “Parfumerie” của nhà soạn kịch người Hungary Miklós László. Bản thân bộ phim không phải là một tác phẩm tồi, nhưng khi đặt trong sự so sánh, đối chiếu với kiệt tác của Ernst Lubitsch, tất cả những đánh giá tiêu cực đã đến với nó như một hệ quả tất yếu. Cũng như việc không biết đến “The Shop Around the Corner”, kể cả đối với những người yêu điện ảnh, không phải là điều quá nghiêm trọng, nhưng bởi bộ phim nằm trong danh sách 10 phim yêu thích nhất của Thompson, nó trở thành một vấn đề cần được “cứu chữa”, đặc biệt đối với người Mỹ và những nước nói tiếng Anh.

Tuy nhiên, những quan điểm và đánh giá của Thompson không phải là quá chủ quan hay hồ đồ. Nhiều nhà phê bình, phân tích điện ảnh khác cũng từng đặt “The Shop Around the Corner” ở một vị thế rất cao trong lịch sử phát triển của môn nghệ thuật thứ bảy, như một chuẩn mực về nghệ thuật làm phim và diễn xuất với những góc quay, những biểu cảm gương mặt và những đoạn đối thoại đã trở thành kinh điển.

the_shop_around_the_corner_-_1940-_poster
Áp phích phim. Ảnh: MGM

Continue reading “The Shop Around the Corner – Hơn cả một bộ phim Giáng sinh kinh điển”

Hành-trình

Nỗi buồn của người đi xa, nỗi đau người ở trốn lạ, nỗi hờn của kẻ bơ vơ. Có chăng là nhung nhớ, có chăng là tha thiết, có chỉ là hoài mong?

Xa nhà, đó có lẽ là một bước trưởng thành tất yếu của mỗi con người. Trong chúng ta, dù thời điểm có thể khác nhau, dù cách thức có thể không là một, ai cũng phải trải qua bước ngoặt quan trọng đó, để học hỏi, để có thêm trải nghiệm, để lớn lên, cả về thể xác lẫn tâm hồn. Rồi một ngày nào đó, khi trở về (hay dù không trở về), ta trở thành một con người khác, khôn ngoan hơn, chín chắn hơn, hoàn thiện hơn, như một viên ngọc thô đã được mài dũa sáng lấp lánh. Cũng lạ là tôi có thể tiếp thu được mấy thứ triết lý nhảm nhí đó, vì với tôi, dù có tuyệt diệu cỡ mấy, chỉ rời nhà một thời gian thôi cũng đã là cả một nỗi khổ nhọc rồi (khổ nhọc vì phải xa những người đã chiếm trọn một góc trong trái tim tôi như Proust chưa thể đi ngủ khi chưa được mẹ hôn nhiều hơn là khổ nhọc vì phải tự lo cho bản thân), chưa nói đến việc phải đặt chân lên cái thành phố luôn là ám ảnh hãi hùng mỗi khi thoáng qua trong trí óc tôi.

1
Ảnh: Google

Continue reading “Hành-trình”

Mưa, và ký ức

Reng… Reng… Reng… Tiếng chuông báo thức inh tai vang lên đều đặn từng hồi. Tôi nhổm dậy, liếc nhìn đồng hồ: đã 5 giờ sáng. Bên ngoài cửa sổ trời hãy còn tối đen như mực. Xung quanh chỉ toàn một âm thanh “ào ào” như thể tôi đang đứng trong một hốc đá mà ngoài kia ngọn thác trắng xóa cứ rầm rập đổ xuống, và ở miệng hốc đá ấy là những giọt nước bắn tóe lên cùng tiếng “tách tách” khi nước chạm mặt đất. Nếu lắng nghe kỹ, trong bản hòa âm náo nhiệt ấy còn điểm xuyết đâu đó thanh âm “i ùng”, cũng như trong màn đêm mịt mù kia là những ánh sáng chợt lóe lên rồi vụt tắt mãi mãi.

Mưa…

Như mọi ngày thì tôi sẽ ra khỏi giường, đánh răng rồi xỏ giày đi chạy bộ. Nếu trời đã sáng, và mặt trời chiếu những tia nắng nhợt nhạt đầu tiên sau khi xuất hiện ở bên này bán cầu. Hôm nay thì không; dù chạy bộ dưới mưa luôn là một trong những kỷ niệm đẹp nhất của mùa hè trong tôi, nhưng những lúc ấy là cơn mưa bất chợt ập đến, cơ thể đầm đìa mồ hôi của tôi được nước mưa gột rửa mát lạnh; còn lúc này đây, tôi thích ngắm nhìn cơn mưa hơn, khi những tia sáng yếu ớt đầu ngày cuối cùng cũng lộ diện. Nước mưa đọng trên lá trong vắt chảy xuống thành dòng dội lên một chú sên nhỏ đang ì ạch bò ngang qua. Những chiếc lá vàng rụng xuống mặt đường giờ nổi lềnh bềnh trên những vũng nước nhỏ. Mọi thứ trong mắt tôi đều sáng bừng lên, không phải vì ngày đã tỏ, mà bởi cơn mưa đã cuốn trôi tất cả bụi bặm, tăm tối, tù đọng – tựa như lau chùi một tấm kính – trong cái bầu không khí ngột ngạt trước đó.

1
Mưa. Ảnh: Google

Continue reading “Mưa, và ký ức”

Chung kết (II)

Trận đấu bước vào những phút bù giờ, Liverpool đang bị dẫn trước 1-3. Một vài cổ động viên áo đỏ đã đứng dậy rời sân, họ bỏ về trong niềm tiếc nuối. Nhưng những câu hát “Walk on, walk on with hope in your heart, and you’ll never walk alone” vẫn tiếp tục vang lên, át cả tiếng cổ động viên Sevilla ăn mừng sớm chức vô địch chỉ còn cách họ một tiếng còi của trọng tài. Một anh chàng Liverpudlian với hai hàng nước mắt chảy dài trên má, miệng ngân vang khúc ca truyền thống của đội bóng. Rồi rất nhiều, rất nhiều con người, từ thanh niên đến trung niên, từ nam đến nữ, những con người yêu Liverpool bằng cả trái tim, cùng giơ những chiếc khăn quàng của câu lạc bộ làm rực đỏ cả một góc khán đài, tiếp nối khúc khải hoàn, khúc khải hoàn dành cho kẻ thất bại trong trận đấu, nhưng chiến thắng trong lòng người hâm mộ.

13254071_639002576251463_5922954135603019880_n
Những Liverpudlian. Ảnh: Facebook Liverpool FC

Continue reading “Chung kết (II)”

Quen, thân

Đời tôi có một cái may là dù chẳng giỏi giang gì, nếu không muốn nói là kém cỏi, nhưng lại có cơ hội được đứng chung hàng ngũ với rất nhiều con người xuất sắc mà khi đem tôi với họ ra so sánh thì chẳng khác gì Andrew Johnson với Abraham Lincoln. Tất nhiên là ai có được may mắn ắt đều hết mực quý trọng. Người thì cố gắng để xứng đáng với nó, người thì tận dụng nó hết mức để vươn lên,… Tôi chọn cho mình một cách riêng: ngước nhìn và học hỏi. Continue reading “Quen, thân”

Sir George Martin

“Có những nơi tôi ghi tâm khắc cốt
Trong cuộc đời dẫu lắm chốn đổi thay
Đổi thay rồi để dần dà mai một
Đây nguyên vẹn, kia cát bụi gió bay
Vẫn đong đầy miền ký ức nội tại
Bên người thương, bè bạn
khắp ngả đường
Người ra đi hay là người ở lại
Suốt cuộc đời tôi cũng mãi nhớ thương.”

(“There are places I remember
All my life, though some have changed
Some forever not for better
Some have gone and some remain
All these places had their moments
With lovers and friends
I still can recall
Some are dead and some are living
In my life I’ve loved them all”)

In my life – The Beatles

Abbey Road Sudios với tôi là một nơi như thế. Paul McCartney lém lỉnh cùng cây bass Höfner, John Lennon ngồi vắt vẻo bên bàn với khuôn mặt láu cá, hài hước, George Harrison trầm tư bên chiếc Gretsch Tennessean, Ringo Starr với hai chiếc dùi trống trong tay cùng nụ cười luôn thường trực trên môi. Và George Martin chỉ đạo, hướng dẫn cả bốn thành viên thực hiện thu âm. Những ký ức ấy, nó đong đầy trong từng ngóc ngách, từng vật dụng, từng nhạc cụ, từng thiết bị thu âm, để rồi hơn nửa thế kỷ qua đi, bao người yêu âm nhạc Beatles vẫn mãi rạo rực nhớ về.

original_12
George Martin cùng The Beatles thu âm album “A hard day’s night”. Ảnh: thebeatles.com

Continue reading “Sir George Martin”

Chung kết (I)

Trận chung kết mình đã mòn mỏi chờ đợi từ rất lâu…

Bốn năm về trước, khi còn học lớp Tám, còn là một thằng bé tràn đầy ước mơ và hy vọng, cũng vào một đêm Chủ nhật lành lạnh thế này, mình được chứng kiến Gerrard cùng toàn đội bước lên khán đài nâng cao chiếc cúp liên đoàn. Đó là những ký ức gần gũi nhất của mình về một chức vô địch cũng như một trận chung kết.

512847212
Sân Wembley lần nữa chứng kiến một trận chung kết của Lữ đoàn đỏ. Ảnh: Michael Steele/Getty Images

Continue reading “Chung kết (I)”