Này ngài Biết tuốt ơi
Ngài biết tôi sớm tối
Vạn dặm băng đồi núi
Nghìn trùng vượt biển khơi?
Tôi là ai ngài hỡi?
Tôi tên gì ngài nhỉ?
Thôi thì như chiếc lá
Lìa cành rồi bay đi.
Bay đi theo ngọn gió
Qua mặt hồ tĩnh lặng
Xuyên rừng thông hun hút
Đậu gót lữ khách ngang.
Nhưng thưa, tôi không hiểu
Tôi sống để làm gì?
Suốt tháng ngày phiêu bạt
Tôi chẳng ngừng nghĩ suy.
Trong cơn đau, mộng mị
Trong thăm thẳm vực đày
Trong muộn phiền, u uất
Giữa hoang tàn mỏng manh.
Mỗi bình minh thức giấc
Ngắm trời đông đỏ rực
Tôi muốn vầng dương sáng
Hãy đem mình theo chân.
Bỏ guồng quay bất tận
Để cho thân xác gầy
Biến tro bụi về đất
Hóa lửa hồng thiên thu.
Bao đêm dài trằn trọc
Gối đầu trên nắm lá
Dưới tán cây bảo bọc
Mắt đắm nhìn sao xa.
Kia Thiên Cầm mùa hạ
Lấp lánh hay phai mờ?
Như tình yêu muôn thuở
Khắc khoải rồi chia xa.
Tiếng đàn xưa văng vẳng
Vọng về cùng ánh sao
Khúc nhạc lòng lai láng
Đem hồn tôi dâng trào.
Dừng chân bên ngọn thác
Lắng nghe nước réo ào
Tung bọt lóng lánh bạc
Tự sâu thẳm xôn xao.
Nếu không còn sự sống
Linh hồn tôi xin được
Chảy trôi như dòng nước
Vĩnh hằng chốn biển sông.
Đây vách núi cheo leo
Giữa muôn bề sóng vỗ
Rì rào xô vập vồ
Như mời gọi tôi theo
Xin gieo mình xuống nhé
Cho muối mặn rửa trôi
Xác thịt này dẫu bé
Cõi trần trọn một rồi.
Đây biển xanh cát trắng
Chỉ mong ngài đắp tôi
Nấm mồ nơi yên ắng
Tránh xa đời, thanh vắng
Hỡi ngài Biết tuốt ơi!
2/6/2016

