Reng… Reng… Reng… Tiếng chuông báo thức inh tai vang lên đều đặn từng hồi. Tôi nhổm dậy, liếc nhìn đồng hồ: đã 5 giờ sáng. Bên ngoài cửa sổ trời hãy còn tối đen như mực. Xung quanh chỉ toàn một âm thanh “ào ào” như thể tôi đang đứng trong một hốc đá mà ngoài kia ngọn thác trắng xóa cứ rầm rập đổ xuống, và ở miệng hốc đá ấy là những giọt nước bắn tóe lên cùng tiếng “tách tách” khi nước chạm mặt đất. Nếu lắng nghe kỹ, trong bản hòa âm náo nhiệt ấy còn điểm xuyết đâu đó thanh âm “i ùng”, cũng như trong màn đêm mịt mù kia là những ánh sáng chợt lóe lên rồi vụt tắt mãi mãi.
Mưa…
Như mọi ngày thì tôi sẽ ra khỏi giường, đánh răng rồi xỏ giày đi chạy bộ. Nếu trời đã sáng, và mặt trời chiếu những tia nắng nhợt nhạt đầu tiên sau khi xuất hiện ở bên này bán cầu. Hôm nay thì không; dù chạy bộ dưới mưa luôn là một trong những kỷ niệm đẹp nhất của mùa hè trong tôi, nhưng những lúc ấy là cơn mưa bất chợt ập đến, cơ thể đầm đìa mồ hôi của tôi được nước mưa gột rửa mát lạnh; còn lúc này đây, tôi thích ngắm nhìn cơn mưa hơn, khi những tia sáng yếu ớt đầu ngày cuối cùng cũng lộ diện. Nước mưa đọng trên lá trong vắt chảy xuống thành dòng dội lên một chú sên nhỏ đang ì ạch bò ngang qua. Những chiếc lá vàng rụng xuống mặt đường giờ nổi lềnh bềnh trên những vũng nước nhỏ. Mọi thứ trong mắt tôi đều sáng bừng lên, không phải vì ngày đã tỏ, mà bởi cơn mưa đã cuốn trôi tất cả bụi bặm, tăm tối, tù đọng – tựa như lau chùi một tấm kính – trong cái bầu không khí ngột ngạt trước đó.





