Mưa, và ký ức

Reng… Reng… Reng… Tiếng chuông báo thức inh tai vang lên đều đặn từng hồi. Tôi nhổm dậy, liếc nhìn đồng hồ: đã 5 giờ sáng. Bên ngoài cửa sổ trời hãy còn tối đen như mực. Xung quanh chỉ toàn một âm thanh “ào ào” như thể tôi đang đứng trong một hốc đá mà ngoài kia ngọn thác trắng xóa cứ rầm rập đổ xuống, và ở miệng hốc đá ấy là những giọt nước bắn tóe lên cùng tiếng “tách tách” khi nước chạm mặt đất. Nếu lắng nghe kỹ, trong bản hòa âm náo nhiệt ấy còn điểm xuyết đâu đó thanh âm “i ùng”, cũng như trong màn đêm mịt mù kia là những ánh sáng chợt lóe lên rồi vụt tắt mãi mãi.

Mưa…

Như mọi ngày thì tôi sẽ ra khỏi giường, đánh răng rồi xỏ giày đi chạy bộ. Nếu trời đã sáng, và mặt trời chiếu những tia nắng nhợt nhạt đầu tiên sau khi xuất hiện ở bên này bán cầu. Hôm nay thì không; dù chạy bộ dưới mưa luôn là một trong những kỷ niệm đẹp nhất của mùa hè trong tôi, nhưng những lúc ấy là cơn mưa bất chợt ập đến, cơ thể đầm đìa mồ hôi của tôi được nước mưa gột rửa mát lạnh; còn lúc này đây, tôi thích ngắm nhìn cơn mưa hơn, khi những tia sáng yếu ớt đầu ngày cuối cùng cũng lộ diện. Nước mưa đọng trên lá trong vắt chảy xuống thành dòng dội lên một chú sên nhỏ đang ì ạch bò ngang qua. Những chiếc lá vàng rụng xuống mặt đường giờ nổi lềnh bềnh trên những vũng nước nhỏ. Mọi thứ trong mắt tôi đều sáng bừng lên, không phải vì ngày đã tỏ, mà bởi cơn mưa đã cuốn trôi tất cả bụi bặm, tăm tối, tù đọng – tựa như lau chùi một tấm kính – trong cái bầu không khí ngột ngạt trước đó.

1
Mưa. Ảnh: Google

Continue reading “Mưa, và ký ức”

Quen, thân

Đời tôi có một cái may là dù chẳng giỏi giang gì, nếu không muốn nói là kém cỏi, nhưng lại có cơ hội được đứng chung hàng ngũ với rất nhiều con người xuất sắc mà khi đem tôi với họ ra so sánh thì chẳng khác gì Andrew Johnson với Abraham Lincoln. Tất nhiên là ai có được may mắn ắt đều hết mực quý trọng. Người thì cố gắng để xứng đáng với nó, người thì tận dụng nó hết mức để vươn lên,… Tôi chọn cho mình một cách riêng: ngước nhìn và học hỏi. Continue reading “Quen, thân”

Sir George Martin

“Có những nơi tôi ghi tâm khắc cốt
Trong cuộc đời dẫu lắm chốn đổi thay
Đổi thay rồi để dần dà mai một
Đây nguyên vẹn, kia cát bụi gió bay
Vẫn đong đầy miền ký ức nội tại
Bên người thương, bè bạn
khắp ngả đường
Người ra đi hay là người ở lại
Suốt cuộc đời tôi cũng mãi nhớ thương.”

(“There are places I remember
All my life, though some have changed
Some forever not for better
Some have gone and some remain
All these places had their moments
With lovers and friends
I still can recall
Some are dead and some are living
In my life I’ve loved them all”)

In my life – The Beatles

Abbey Road Sudios với tôi là một nơi như thế. Paul McCartney lém lỉnh cùng cây bass Höfner, John Lennon ngồi vắt vẻo bên bàn với khuôn mặt láu cá, hài hước, George Harrison trầm tư bên chiếc Gretsch Tennessean, Ringo Starr với hai chiếc dùi trống trong tay cùng nụ cười luôn thường trực trên môi. Và George Martin chỉ đạo, hướng dẫn cả bốn thành viên thực hiện thu âm. Những ký ức ấy, nó đong đầy trong từng ngóc ngách, từng vật dụng, từng nhạc cụ, từng thiết bị thu âm, để rồi hơn nửa thế kỷ qua đi, bao người yêu âm nhạc Beatles vẫn mãi rạo rực nhớ về.

original_12
George Martin cùng The Beatles thu âm album “A hard day’s night”. Ảnh: thebeatles.com

Continue reading “Sir George Martin”

Đội phó

ĐỘI PHÓ

Tám năm trời, anh – người hùng thầm lặng
Lúc cứu thua, khi bàn thắng, ba điểm
Có ai hay bao lần anh chấn thương
Vẫn trở lại lá chắn thép oai hùng.

Biết làm sao khi không đủ thể lực
Để mặn mà chốn khắc nghiệt – Ngoại hạng Anh
Người cũng phải chọn con đường: ra đi
Cho bao trái tim nhung nhớ nào nguôi.

Bao ông lớn gọi mời không ham
Cũng chẳng chọn đối đầu đồng đội cũ
Chỉ về nơi quê hương khởi nghiệp
Giữ trong mình những kỷ niệm Liverpool.

Xin nói lời tạm biệt, người đội phó thân yêu
Anh đi rồi nhưng sẽ mãi còn đó
Hình bóng một số Năm vĩ đại
Những đường nét xăm trổ nghệ thuật
Nơi pháo đài Anfield…

bwsdltbiyaa9gw6
Ảnh: Liverpool FC

 

Bố tôi và câu chuyện về cây kéo cũ

– Tôi: Bố ơi, bố có mấy cái kéo như thế này ạ?
– Bố: Một cái này thôi.
– Tôi: Từ trước đến giờ bố vẫn cắt tóc cho con bằng cái kéo này ạ?
– Bố: Ừ. Hôm nào bố mua thêm cái nữa. Mà mài đi là lại sắc như mới ấy mà.

da9c3d85786b4deb98edc27735ab2688
Ảnh: Google

Continue reading “Bố tôi và câu chuyện về cây kéo cũ”

35 năm ngày mất của John Lennon

“When the Music died.” (Khi Âm nhạc không còn)

Tựa đề ngắn gọn cho bài báo trang bìa trên tạp chí TIME số ra ngày 22 tháng 12 năm 1980 cùng với hình ảnh một người nghệ sĩ được vẽ bằng màu đã khiến cả nhân loại không khỏi bồi hồi, thổn thức. Bồi hồi bởi chỉ mới 14 ngày trước đó, thế giới đã mất đi một thần tượng, một người chồng, người cha, người nhạc sĩ, ca sĩ vô cùng vĩ đại. Thổn thức bởi hòa bình vừa mới được xác lập không lâu sau thất bại của Mỹ ở Việt Nam thì đã mất đi người bạn, người đồng chí lớn nhất của chính mình.

John-Lennon-Time-Magazine-D-483922
Trang bìa tạp chí TIME số ra ngày 22/12/1980. Ảnh: Google

Continue reading “35 năm ngày mất của John Lennon”