Chuyến xe vắng những hàng ghế trống không
Có tiếng nói đưa tôi vào giấc mộng
Mơ gặp mẹ, mơ gặp bố, gặp em
Rộng vòng tay đón tôi về âu yếm.
Chú bé con mang chiếc nạng ốm yếu
Trên vai bố vui nói cười giòn tan
Nếu ra đi được nhẹ nhàng như thế
Kiếp sống này xin trao lại chẳng kham.
Có tiếng nói chợt khiến tôi thức dậy
Bước xuống chốn người vội vàng bốn phương
Phố nhộn nhịp đâu ai thèm ngoảnh lại
Con ngõ nhỏ tôi hoài vấn vương.
Cây thay lá tan tác rụng đầy đường
Bước chân nào đi qua hè giẫm nát
Lá úa nâu như lòng người phai nhạt
Gió se lạnh thổi tấm áo nhẹ bay.
Dẫu sao tôi cũng chẳng mong những ngày
Xa cách nhau để buồn thương nhớ mãi
Nắng vàng ươm mà tim Người giá lạnh
Hy vọng gì chút hơi ấm mỏng manh?
