Ở ga…

Mẹ ơi, mẹ buồn lắm phải không?
Con mẹ mãi rồi chẳng chịu lớn
Vẫn khóc khi gặp điều gian khó
Vẫn mãi ngây ngô mãi dại khờ.

Cậu này, tớ biết, lỗi ở tớ
Quên bao gặp gỡ bao hẹn thề
Năm qua tháng lại còn nhung nhớ
Tiễn biệt chia xa biết ngày về?

Người à, tôi không xứng với Người
Không trao Người được điều mong muốn
Người cười, trong lòng tôi lạnh buốt
Người bên, tôi nào nỡ bỏ buông.

Nắng đi xa rồi mây vần vũ
Lấm tấm mưa rơi trước ngõ nhỏ
Quanh co đường lặng hiu hiu gió
Sân vắng chờ mong một chuyến tàu.

Leave a comment