Cơn mơ sang đem cho tôi giấc mộng
Thiếp đi rồi cả cuộc sống trổ đơm
Đưa tôi đi trong chiều hôm khói đượm
Gọi tôi về bên bếp bà thổi cơm.
Tóc đen dài trên mặt buồn khuất che
Tâm tình ôm nặng một lòng tê tái
Cha thương ạ, đường con không lối rẽ
Mẹ hiền ơi, bước con đã mỏi nhoài.
Trong cơn mơ, dưới mưa lạnh tôi khóc
Cho cảnh đời muộn lỡ bước nhân duyên
Cho niềm xưa đã chẳng còn tha thiết
Xa rồi, xa rồi, ước hẹn quên.
Xa thật rồi những tháng ngày êm ấm
Trong tiếng cười, trong tiếng nói sẻ san
Xa cả rồi những yêu thương đằm thắm
Đong đầy trong đôi mắt khép lệ tràn.
Người đi, người đi nào luyến tiếc
Chân mau cất bước cỏ xanh úa tàn
Tách tách từng hạt mưa sa vai áo
Rưng rưng từng giọt buồn rơi trong lòng.
Vẫy tay chào cứ ngỡ tạm xa thôi
Nhưng đâu biết rồi sau then cửa đóng
Gõ lên không nỡ, âm vọng nhức nhối
Cất tiếng gọi cũng sợ thành thinh không.
Mây trắng kìa mây sao cứ hững hờ?
Để mây đen mãi trong chiều nhởn nhơ
Gió kia gió cũng tự đâu hun hút?
Cho tôi ngồi mãi đợi chờ xác xơ.
Ừ phải rồi, tại tôi, tại tôi hết
Cho nên tôi chết trong lòng đang mơ
Cơn mơ gặp nắng ban mai phai mờ
Đời kia lại đến bơ phờ vẩn vơ.

