Hỡi biển cả bao la
Như câu ca thuở nào
Xin cho tôi sống lại
Những năm tháng xưa cũ
Xin cho gió còn mãi
Vang vọng tiếng cười ai.
Biển bao la biển hỡi
Làm sao tôi có thể
Mang Người về bên tôi
Khi hy vọng qua rồi
Trên dập dềnh mặt nước
Cuộn sóng lòng chơi vơi?
Ơi biển xanh hững hờ
Cho tôi ô cửa sổ
Để ngắm nàng đi qua
Trong ánh nắng chiều tà
Cát chẳng còn lấp lánh
Mắt chẳng còn biếc xanh.
Biển ơi biển biết không
Sớm mai ấy trong lành
Cây căng tràn nhựa sống
Chim ríu rít âm thanh
Sao mắt tôi cay nồng
Ôm hẹn ước mỏng manh?
Ánh dương lên chói rạng
Mang đàn bồ câu trắng
Về phương trời xa xăm
Thì biển hỡi xin mang
Tấm thân tôi trĩu nặng
Khỏi con sóng thời gian.
Để nước mắt nụ cười
Theo muối mặn quyện tan
Chẳng còn biết đau thương
Giữa hư vô bất biến
Chẳng còn biết khổ hạnh
Trong thăm thẳm lặng yên.

