Chiều thu qua ô cửa

Late.Autumn.1960
Late Autumn/Akibiyori (1960), Yasujirō Ozu. Ảnh: Shochiku

tặng V.A

Nào ông chén tiếp tôi mời
Bao nhiêu rượu đó mà lời có ra
Giờ tôi mới thấy ngà ngà
Thu vương giọt nắng la đà khóm cây
Ngoài sân lá úa rơi đầy
Nhìn qua ô cửa đó đây muộn sầu
Uống cho vơi vợi niềm đau
Uống cho quên hết những câu quặn lòng.

Lá rụng mặt nước trôi dòng
Kìa sắc vàng đỏ xa trông mơ màng
Đằng kia xóm núi chiều tàn
Có ai đứng đợi ai đang trở về
Tôi nghe từng câu hẹn thề
Từ đâu vọng tới não nề xa xăm
Lại nhớ lời xưa ông rằng:
“Yêu thương cũng nhạt theo năm tháng ròng.”

Tôi nghe tiếng bố mở cổng
Chiếc xe đạp cũ thong dong dắt vào
Tôi nghe tiếng mẹ thì thào:
“Bố làm về mệt ra chào nghe con!”

Thôi cạn chén nữa cho tròn
Nào đâu mai biết có còn ngồi đây
Ráng chiều rực đỏ chân mây
Trong ly rượu đắng nghe say men nồng.

Leave a comment