Chỗ tớ mưa và rét lắm cậu ạ
Tớ trở về mà lòng cứ quạnh hiu
Nhớ hơi ấm từ nụ cười cậu quá
Nhớ đôi mắt dịu hiền chớp hàng mi.
Những con đường ngỡ quen chợt hóa lạ
Tên vẫn thế mà chẳng biết về đâu
Những chuyến xe theo nhịp còi hối hả
Chở tớ đi những bến vắng không tàu.
Cậu vội vã
Ra đi
Không để tớ
Từ biệt.
Tớ muốn kể cậu nghe nhiều chuyện lắm
Chuyện trường lớp, chuyện phố phường sau mưa
Chuyện cậu bạn với nghĩa tình trong trắng
Chuyện tớ buồn cậu không cần đón đưa.
Cả bao chuyện ngổn ngang trong lòng tớ
Những thầm kín tớ giấu chỉ riêng mình
Không nói ra cũng bởi tớ rất sợ
Sợ rồi cậu trao tớ những lặng thinh.
Tớ biết chứ lòng tớ vẫn vụng về
Còn thơ dại chẳng biết cách yêu thương
Nhưng cũng vì những vụng dại như thế
Tớ có cậu trong tim mỗi ngả đường.
Trong chiều hôm khi áng mây dạt dào
Trong ngọn gió thổi cành cây xáo động
Ánh đèn pha leo lét nơi huyên náo
Tớ mang cậu bên tớ giữa phố đông.
Tớ mang cậu cùng bước đi cạnh tớ
Để tớ được nhìn cậu một lúc lâu
Tớ mang cậu giữa bốn bề nhung nhớ
Gửi tán lá bàng rơi những buồn rầu.
Tớ tham lam, tớ ngốc nghếch, dại khờ
Tớ muốn gặp cậu lắm lắm cậu ơi
Cho nguội bớt tấm chân tình nung nấu
Nhưng sao được, cậu giận tớ mất thôi…
HP, 29/12/2017
