Và thế rồi những ngày hè đằng đẵng
Đêm nằm dài nghe gió thổi miên man
Cơn mưa rào lau không gian quang đãng
Ngắm bầu trời kể chuyện những vì sao,
Lên con tàu đi tới hành tinh lạ
Nghe âm vang hơi thở của Đại Dương
Khát vọng gì ngoài vũ trụ bao la
Khi trong tim còn trăm ngả vô hướng?
Có thứ gì định nghĩa nổi tình yêu?
Trong bóng đen khi nhận thức phai mờ,
Khi hình hài chỉ nhạt nhòa yếu ớt,
Vẫn sôi sục một ý niệm dẳng dai
Ấm áp hơn mọi tồn tại vật chất
Bao thương nhớ như hòa vào làm một
Trong dòng chảy của máu thịt xương cốt
Bỗng choàng tỉnh nước mắt chực trào rơi.
Không, Người sẽ mãi chẳng hiểu được đâu
Bởi Người mang đau thương gửi buồn rầu
Mang cay đắng gửi vào trong phẫn uất
Đem san sẻ cùng nỗi niềm đã mất
Cho ưu phiền rải rác cõi lòng tôi
Tim thổn thức bao u hoài chất chứa
Trong cơn mưa vạn vật được sinh sôi
Riêng lòng tôi lại chết đi một nửa.
Nên tôi sợ rồi Người lại đi mất
Giọng nói trong vẫn ngọt ngào mải miết
Mái tóc ngắn vẫn che ngang khuôn mặt
Nụ cười hiền vẫn dịu dàng tha thiết
Nhưng không còn hướng về nơi tôi nữa
Hai không gian hai thế giới tách biệt
Nhìn thấy mà không thể buông tiếng gọi
Giữa biến động không – thời lướt qua nhau.

