Tôi một mình trong cơn giông xám xịt
Khi tà dương khuất bóng mây mù giăng
Gió thét gào trên vực thẳm da diết
Gọi mưa về trong tiếng sấm rền vang.
Đôi chân mỏi lê từng bước trĩu nặng
Theo con đường sỏi đá giữa lằn ranh
Nơi chân trời trải một miền xa vắng
Đem cô quạnh nối dài những quẩn quanh.
Trên bùn đất, những bóng người đã khuất
Còn vọng vang trong trẻo nỗi u buồn
Những hồn xưa từng ngàn đời yên giấc
Chợt thức dậy theo bóng tối dần buông.
Đâu bên tai thì thầm bao tiếng gọi
Bao tiếng cười, bao tiếng khóc, thở than
Như trong mơ vẫn còn nghe đau nhói
Vạn kiếp trường theo sương khói vụt tan.
Bỗng xa xa có tiếng nói thân tình
Tiếng ai như trong một chiều mưa vắng
Đỡ tôi dậy bằng thanh âm trong trắng
Dịu dàng qua từng tí tách lặng thinh.
Hình bóng Người đánh thức tôi bừng tỉnh
Che chở tôi, chốn nương náu ân cần
Khỏi giông tố, khỏi cuộc đời oán giận
Trong tim Người tôi lại được tái sinh.
Như linh hồn nhập trong thân xác mới
Hóa trẻ thơ khóc bên bầu sữa mẹ
Quên đi hết những nhọc nhằn chới với
Nín lại cười, khóe mắt còn hoe hoe.
Rồi Người đi không một lời thỏ thẻ
Bỏ tôi lại giữa hoang vắng chơi vơi
Chòm sao kia vẫn sáng soi vời vợi
Cành cây già mảnh khảnh giữa đêm đen.
Để đất bùn kéo tôi về trống rỗng
Cho sâu bọ gặm nhấm dần xác thịt
Xương còn đó dưới đất dày bưng bít
Nụ dành dành nở giữa chốn hư không.
tặng THD
13/5/2017

