Why am I melancholic?
For in me there is but a thousand deaths
Of the souls I've bid farewell
Places and times I'll never get back
Of the words I've left unsaid
Of feelings' murmurs but unheard
Since the beloved's long gone1
Why am I melancholic?
For nowhere I've felt not foreign
The whole earth an adopted land
Where one talks in adopted tongues
Words once said fall into a void
A graveyard of nameless buried words
Haunting the disfigured embrace
Why am I melancholic
Because how else could I be
How could those deaths be brought back?
Where'd they gone those promised smiles?
Isn't melancholy just mourning
Just keeping a blue ardent flame
For the ghosts of what once was?
Tôi sẽ chết trong nỗi nhớ này sao?
Những bước đường tôi sẽ không qua nữa
Những tháng ngày tôi sẽ không trở lại
Bóng người thương xa mãi rồi, xa mãi
Mảnh thu xanh trên phố chiều hoang hoải
Mắt nhắm hờ tôi chỉ biết đoái trôngNgười ơi người là nắng của trời tôi
Là ánh tà sau mây đen chói lọi
Đóa hồng vàng trên đỉnh tuyết hoàng hôn
Sau biển đen, sau vực thẳm bão bùng
Ngọn gió nào mang người phương xa tới
Lại đưa người đi biệt khỏi mộng tôiĐi cả rồi những chuyến tàu đêm
Để ban mai mở mắt tôi thấy người
Trong giấc mơ buồn lắm tôi chỉ ước
Giọng nói người nhẹ nhàng đỡ hồn tôi
Để tôi khỏi tròng trành trôi dạt mãi
Tới biển cát của những hồn không tên ↩︎