Vẫn thơ tình viết về một người đàn bà có có tên

Liệu ích gì nếu anh viết xuống đây
Những chữ lạ em sẽ không thể đọc?
Ích gì không nếu như anh thổ lộ
Những suy tư đang dồn dập lòng anh
Những suy tư chỉ biết hướng về em
Trong tiếng lời ở lại với anh thôi?

Ích chi nữa những câu hỏi rối bời?
Anh thương em nên anh phải cất lời
Không viết ra tức là không tồn tại
Trong nghĩa địa thời gian phảng phất mãi
Không hình hài tức là không rõ nghĩa
Khi anh sống thảy là nhờ trông em.

Giữa lừa lọc dối gian và bội bạc
Người đối người không bằng loài dã thú
Lời đã nguyện mặc thây, manh áo rũ
Chỉ còn em dạy anh biết nghĩa tình
Trong câu thơ từ lâu em đã rành
Trong bài học thuở nào em đã nhớ
(Anh một kẻ suốt đời muôn lầm lỡ
Kẻ dại dột chẳng biết phải nhìn đâu)
Giữa nông sâu có trí em bừng tỏ
Như tinh thông bao uyên bác loài người
Giữa ồn ào có giọng em se sẽ
Vang trong trẻo bao hồi chuông nhỏ bé
Anh nghe mãi vẫn thấy đâu chút lạ
Phải chăng bởi em xa xôi anh quá
Hay nhạc thần kẻ phàm tục chẳng quen?

Nắng đã lên trong những ngày anh sống
Nắng lung linh như đón tiếng cười em
Nắng vàng ươm trên vầng trán cao rộng
Ngàn mây mù chẳng thể nào che khuất
Trên phố lớn bước chân người tất bật
Anh đã nghe giữa hơi thở thị thành
Âm vang từ những ngày mai em tới
Mái tóc em gió khẽ khàng phất phới
Bóng dáng em vừa thương vừa dịu hiền
Anh đi mãi bến cũng đã đậu thuyền
Thu đã sang những lá vàng đã rụng
Nơi ta gặp giờ cách tới nghìn trùng
Nhưng niềm tin đã bao lần vỡ vụn
Lại trở về trong nắng sớm hôm nay
Em thương ơi em đẹp lạ lùng thay
Anh nức nở ngắm em từ xa lắc
Qua ảo ảnh ước vọng của đời anh…

14.10.2025

Leave a comment