Thơ tình viết về một người đàn bà có có tên

Em ơi, em có biết
Đã bao ngày anh đi qua cõi sống
Mang trong mình hình bóng của riêng em
Để gói ghém chờ mong và hy vọng
Như một kẻ mộng du chỉ nhắm mắt
Nghĩ về em mà tiến về phía trước
Những bước đường em qua những phương trời em đến
Những miền quê em phù phép màu nhiệm
Là đất hẹn cuối chân trời anh trông

Dẫu cuộc đời chẳng nỡ dành cho anh
Những tươi vui kẻ may nào có được
Chẳng cho anh niềm tin giữa ngờ vực
Khản tiếng gào giữa đêm lặng xót xa
Vẫn dập dìu nét mặt em thiết tha
Bao rộn ràng em mang trên khóe mắt
Nụ cười em cho anh mọi lẽ sống
Câu thơ kia anh chẳng màng gắng gượng
Lời nói ra đã là bao thương nhớ
Đẹp đẽ nữa cũng nghĩa lý nhiêu đâu
Anh tin em em hiểu thấu từng câu
Dẫu vụng về dẫu ngây ngô trẻ dại

Chẳng mong chi ngày sau em trở lại
Bởi anh biết em vẫn luôn ở đó
Trên thế gian bao biến loạn khôn cùng
Bao đau thương bao mất mát hãi hùng
Bởi anh biết giọng nói em là thật
Em thần tiên chờ anh ở phía cuối
Cần vậy thôi khi hết kiếp rong ruổi
Tới vĩnh cửu sáng ngần trong mắt em

Cũng chẳng mong em nhớ làm chi anh
Dù anh sống là nhờ em cả đấy
Gương mặt kia anh hốt hoảng nhìn thấy:
Kẻ méo mó kẻ dẹo dặt trong gương
Nhưng tóc em là suối nguồn yêu thương
Vầng trán em là miền trăng cổ tích
Trải đen tuyền suốt trời đêm sâu thẳm
Xua u tối xua hoài nghi biến lặn
Nhắc nhở anh phải đi đến cùng tận
Cuối Ngân Hà còn vằng vặc ánh sao

Paris, an Indian summer afternoon

Leave a comment