Đời tôi có một cái may là dù chẳng giỏi giang gì, nếu không muốn nói là kém cỏi, nhưng lại có cơ hội được đứng chung hàng ngũ với rất nhiều con người xuất sắc mà khi đem tôi với họ ra so sánh thì chẳng khác gì Andrew Johnson với Abraham Lincoln. Tất nhiên là ai có được may mắn ắt đều hết mực quý trọng. Người thì cố gắng để xứng đáng với nó, người thì tận dụng nó hết mức để vươn lên,… Tôi chọn cho mình một cách riêng: ngước nhìn và học hỏi.
Chân đi độc một đôi dép lê, chiếc áo khoác đồng phục cũ chẳng mấy khi/bao giờ thay đổi, thêm cả cái chất giọng lơ lớ của người ngoại thành, khó ai có thể hình dung cậu có một điểm gì đó nổi trội so với những người khác. Cậu nói không nhiều, mỗi câu nói ra cũng không thu hút sự chú ý của nhiều người, và đặc biệt, luôn hành động theo kiểu mà một số người thực dụng sẽ gọi là “bất cần đời”.
– Ông cũng chơi điện tử à? – Gặp tôi đi theo cả đám cậu hỏi.
– Tôi đi theo cho vui thôi, chứ biết chơi gì đâu.
– Cứ tưởng mắt mình nhìn nhầm.
– Ông thì sao?
– Tôi cũng thế.
– Ông ôn đến đâu rồi?
– Tôi có ôn gì đâu.
– Trường ông có vẻ không quan tâm đến cái này lắm nhỉ.
– Có chứ, cứ nhai đi nhai lại suốt ngày ấy. Nhưng tôi chán lắm, chẳng muốn ôn gì cả.
– Ông xem cho tôi phần này được không? – Cậu hỏi, khiến tôi gần như sửng sốt, có lẽ đây cũng chính là cách mà 107 vị anh hùng Lương Sơn Bạc tin vào Tống Giang và đầu hàng triều đình.
– Chỗ này ông viết là sao vậy? – Tôi chỉ vào mấy nét chữ nguệch ngoạc cậu ghi trên vở.
– À, lúc nãy nhầm vở bài tập là vở nháp.
…
– Hồi trước ông có thi thành phố không? – Tôi lại thắc mắc.
– Có.
– Thảo nào tôi thấy ông quen quen. Ông được giải gì?
– Nhất. Thi vớ vẩn giờ chẳng còn nhớ gì nữa rồi.
Sáu mươi phút đã trôi qua, tôi đi lên để xin thêm giấy thì đã thấy cậu ngồi ung dung và nhìn tôi như thể một người trong đám đông lần đầu tiên chứng kiến chiếc xe đạp được nam tước Drais giới thiệu. Ra khỏi phòng, nghía qua mấy con số tôi ghi trên giấy, cậu ngộ ra:
– Thôi xong rồi, thiếu mất rồi. Mà kệ, mình cũng chẳng quan tâm đến cái này lắm.
…
– Thiếu cái đấy chắc người tra trừ một nửa.
– Trừ hết. Trừ hết luôn chứ sao. – Cậu vừa nói vừa nhếch mép, làm điệu bộ của một người vừa thức dậy, đang vươn vai rũ bỏ hết mệt nhọc của ngày hôm qua còn đọng lại sau giấc ngủ dài.
Tôi không dám nhận mình là một người quen biết rộng, và chắc cũng chẳng ai công nhận điều ấy. Trong số những người tôi quen có lẽ cũng có đủ kiểu người với đủ kiểu nói chuyện khác nhau, và phần nhiều tôi sử dụng chúng để phân loại họ vào một tuýp người nào đó. Nhưng dần dà tôi nhận ra bản chất của con người không nằm ở lời nói, hay ở ngoại hình, hay những gì họ thể hiện bên ngoài, mà đơn giản là những gì họ cho ta thấy trong một hoàn cảnh thử thách đặc biệt.
Trước mắt tôi chỉ còn một màu đen thăm thẳm và những ngọn đèn yếu ớt từ các khu nhà đang được thi công dang dở. Tiếng sóng biển rì rào vang lên đều đặn như quả lắc của chiếc đồng hồ chim cúc cu luôn được người thợ chỉn chu lên dây hằng ngày. Cậu chạy theo rất nhanh và đi ngang tôi:
– Ông có biết bọn kia đâu rồi không?
– Tôi không biết. Tôi đang đi tìm đồ.
…
– Mất rồi á?
– Ừ. Tôi đang đi tìm lại lần nữa.
– Đi. Tôi đi tìm với ông.
…
– Thôi, ngoài kia chắc chẳng thấy gì nữa rồi. Về thôi.
…
– Không ngờ tôi lại bằng điểm ông. Mà cái này chắc chỉ may mắn mới được giải cao thôi.
Cậu cười khoái chí:
– Nói đâu xa. Tôi đây may mắn chứ còn ai?
